Trăng - Duyên gái
Liêu xiêu hai tiếng "thương", "tình"+
Con trăng đưa đẩy bóng hình chia đôi:+
Một treo trên áng mây trời+
Còn kia sóng sánh nước trôi mờ mờ+
Hai trăng mắc phải duyên tơ+
Y nhau mà lại nên cơ phải lòng+
Trăng cao thuở gái long đong+
Trăng sông cũng bạc theo dòng mà đi+
Hai bên chớm mối xuân thì+
Vừa xem đẹp ý, thẹn mi ngượng ngùng+
Nhưng đời kiếp bạc mông lung+
Một trăng mới bảo "Xin đừng nhớ, đau..."+
Than thay cái mối âu sầu+
Hỏi Trăng sao lại thương nhau làm gì?+
Thì nay chuyện đã, hỏi chi?+
Thương thương nhớ nhớ, biết đi đâu lần+
Phải khi ngẫu nhĩ tri âm+
Đêm đêm lại vụng quế - trầm tương tư+
Một rằng nhớ, hai rằng dư+
Thương nhau chẳng đặng, sao từ được đây? +
Thuở xưa nhật - nguyệt sum vầy+
Mà Trăng ngược phép bôi trây khuôn đời+
Trách ai ghép nhỡ một đôi+
Người chê người rủa tả tơi khốn mình+
Khi Đông lóe một sớm tinh+
Thì Trăng chẳng thể chùng chình với ai+
Nuốt cay nhung nhớ hôm dài+
Đành khi nắng lặn hoải hoang "thương tình".+
23.2.2021+