0
0
1639 chữ

Cỡ chữ

Màu nền

Chương 1: Giấc Mộng Trở Thành Hiện Thực


Minh giật mình tỉnh giấc, mồ hôi túa ra trên trán, hơi thở dồn dập như vừa chạy trốn khỏi một cơn ác mộng kinh hoàng. Nhưng khi anh mở mắt, anh không thấy mình đang ở giữa đống đổ nát của thành phố bị tàn phá bởi zombie. Thay vào đó, anh nằm trên chiếc giường quen thuộc trong căn hộ nhỏ của mình. Ánh sáng dịu dàng từ mặt trời buổi sớm len qua khe rèm, rọi lên những vật dụng thân thuộc: chiếc bàn học bừa bộn sách vở, máy tính để bàn cũ kỹ mà anh thường dùng để giải trí, và tấm áp phích của trò chơi treo ngay ngắn trên tường. Mọi thứ đều tĩnh lặng, bình yên, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Anh ngồi bật dậy, tay vô thức sờ lên ga trải giường. Cảm giác mềm mại của vải khiến anh rùng mình. Chỉ mới vài khoảnh khắc trước – hay ít nhất là trong ký ức của anh – anh còn đang chiến đấu với lũ zombie, thanh kiếm trong tay đã mòn đến mức gần gãy, máu và mồ hôi hòa lẫn, và rồi bóng tối nuốt chửng anh. Anh đã chết. Anh chắc chắn điều đó. Vậy tại sao giờ đây anh lại ở đây, trong căn phòng nhỏ bé này, như thể thời gian đã tua ngược lại?

Minh đứng dậy, đôi chân hơi run khi bước đến bên cửa sổ. Anh kéo rèm ra, để ánh sáng tràn vào. Bên ngoài, thành phố vẫn nhộn nhịp như mọi ngày: xe cộ di chuyển đều đặn trên đường, tiếng người nói cười vọng lại từ vỉa hè, và không khí trong lành không chút mùi tanh của máu hay sự chết chóc. Anh hít một hơi sâu, cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ. Có phải tất cả chỉ là một giấc mơ? Nhưng khi anh nhìn xuống đôi tay mình, những vết sẹo mờ nhạt từ những trận chiến trong mạt thế vẫn còn đó, như một lời nhắc nhở rằng những gì anh trải qua là có thật.

Anh quay lại bàn học, bật máy tính lên để kiểm tra ngày tháng. Màn hình sáng lên, hiển thị một ngày cách đây khoảng một tháng trước khi mọi thứ sụp đổ trong kiếp trước. Tim Minh đập mạnh trong lồng ngực. Anh đã được quay trở lại quá khứ, một cơ hội để làm lại mọi thứ. Nhưng tại sao anh được chọn? Và bằng cách nào? Anh không có câu trả lời, chỉ biết rằng mình không thể để lãng phí cơ hội này. Anh phải ngăn chặn mạt thế, cứu lấy những người anh yêu thương, và tìm ra nguyên nhân đằng sau thảm họa zombie.

Minh lấy một cuốn sổ và bắt đầu ghi chép những gì anh nhớ từ kiếp trước. Anh nghĩ đến, trò chơi mà anh từng đắm mình hàng giờ mỗi ngày. Trong kiếp trước, khi zombie thực sự xuất hiện, anh nhận ra chúng có những điểm giống kỳ lạ với lũ quái vật trong game: cách chúng lảo đảo di chuyển, cách chúng tấn công bất ngờ, và cả cách lây nhiễm qua vết cắn. Anh từng nghi ngờ rằng trò chơi có liên quan đến thực tại, nhưng chưa bao giờ có cơ hội tìm hiểu sâu hơn. Giờ đây, với ký ức từ tương lai, anh quyết tâm làm rõ bí ẩn này.

Anh mở trên máy tính, đăng nhập vào tài khoản quen thuộc. Thế giới ảo hiện ra trước mắt, với những con phố hoang tàn và bầu không khí u ám. Anh điều khiển nhân vật của mình – một chiến binh mặc giáp đen – di chuyển qua những khu vực quen thuộc. Nhưng ngay từ những phút đầu, anh nhận ra điều bất thường. Lũ zombie xuất hiện thưa thớt hơn so với ký ức của anh về thời điểm này trong kiếp trước. Chúng chậm chạp, dễ dàng bị hạ gục chỉ bằng vài nhát kiếm. Minh cau mày, tự hỏi liệu trò chơi đã thay đổi hay anh đang nhớ sai.

Đột nhiên, một thông báo hiện lên trên màn hình: "Virus đã vượt qua ranh giới. Hãy chuẩn bị tinh thần." Minh giật mình, tay anh khựng lại trên bàn phím. Anh nhớ rõ thông báo này – nó từng xuất hiện trong kiếp trước, chỉ vài ngày trước khi mạt thế bùng phát. Lúc đó, anh nghĩ đó chỉ là một phần của cốt truyện game và bỏ qua. Nhưng giờ đây, với kinh nghiệm từ tương lai, anh nhận ra đây không phải trò đùa. Đó là một lời cảnh báo thực sự.

Minh tắt máy tính, đứng dậy và bắt đầu thu dọn đồ đạc. Anh biết thời gian không còn nhiều. Trong kiếp trước, mạt thế đến bất ngờ, không ai kịp trở tay. Nhưng lần này, anh có thể nhận ra những dấu hiệu sớm: những vụ tai nạn kỳ lạ, những trường hợp mất tích không rõ nguyên nhân, và hành vi bất thường của một số người trên phố. Tất cả đều là những manh mối mà anh từng bỏ qua, nhưng giờ đây chúng rõ ràng như ánh sáng ban ngày.

Anh quyết định liên lạc với Linh, người bạn thân từ thời trung học, hiện đang học ngành y. Trong kiếp trước, Linh là người đầu tiên phát hiện ra virus zombie lây lan qua vết cắn, nhưng cô không kịp cảnh báo trước khi thành phố rơi vào hỗn loạn. Minh biết rằng nếu có ai đó có thể giúp anh ngăn chặn thảm họa, đó chính là Linh.

Anh gọi cho Linh, giọng anh hơi run khi nghe tiếng cô trả lời. "Linh, tớ cần gặp cậu ngay. Có chuyện rất quan trọng."

Linh cười nhẹ qua điện thoại, giọng điệu vui vẻ như thường lệ. "Minh, lâu quá không nghe cậu gọi! Cậu khỏe không? Chuyện gì mà gấp vậy?"

Minh hít một hơi sâu để giữ bình tĩnh. "Tớ không thể nói qua điện thoại. Cậu đến nhà tớ được không? Ngay bây giờ?"

Linh nhận ra sự nghiêm trọng trong giọng anh, lập tức đồng ý. Trong lúc chờ đợi, Minh tiếp tục ghi chép: những địa điểm mà zombie xuất hiện đầu tiên, cách lây nhiễm, và những cách anh từng dùng để sống sót trong kiếp trước. Mỗi ký ức là một mảnh ghép, và anh cần sắp xếp chúng lại để tạo ra một kế hoạch hoàn chỉnh.

Khi Linh đến, Minh mở cửa đón cô. Linh, với mái tóc ngắn gọn gàng và đôi mắt sáng đầy sức sống, nhìn Minh với vẻ lo lắng. "Minh, trông cậu như vừa gặp ác mộng vậy. Có chuyện gì thế?"

Minh mời cô vào, đóng cửa lại và dẫn cô đến phòng khách. Anh bắt đầu kể hết mọi thứ: về mạt thế zombie, về cái chết của anh trong kiếp trước, và việc anh được quay lại quá khứ. Anh nói về những dấu hiệu mà anh đã nhận ra, những điều mà trước đây không ai để ý. Linh lắng nghe, ban đầu với vẻ nghi ngờ, nhưng khi Minh miêu tả chi tiết các sự kiện sắp xảy ra, cô bắt đầu dao động.

"Minh, cậu biết là chuyện này nghe điên rồ lắm đúng không?" Linh nói, giọng cô hơi run. "Nhưng… tớ tin cậu. Tớ không hiểu sao, nhưng tớ cảm thấy cậu không nói dối."

Minh thở phào nhẹ nhõm. "Cảm ơn cậu, Linh. Tớ cần cậu giúp tớ. Chúng ta phải ngăn chặn thảm họa này."

Linh gật đầu. "Vậy chúng ta bắt đầu từ đâu?"

Minh mở cuốn sổ, chỉ cho Linh những gì anh đã ghi. "Đầu tiên, chúng ta cần xác minh xem virus đã lây lan chưa. Trong kiếp trước, có vài vụ tấn công kỳ lạ xảy ra trước khi mọi thứ trở nên tồi tệ. Chúng ta cần điều tra những vụ đó."

Linh đồng ý. "Tớ có thể hỏi bạn bè ở bệnh viện xem có ca bệnh nào bất thường không. Nếu virus đã xuất hiện, chúng ta sẽ tìm cách ngăn chặn."

Minh gật đầu. "Còn tớ sẽ tiếp tục tìm manh mối trong. Tớ nghi ngờ trò chơi này có liên quan đến virus trong thế giới thực."

Họ bắt đầu hành động. Minh quay lại máy tính, mở và khám phá thế giới ảo. Anh nhận ra một số khu vực trong game đã thay đổi: có những con đường mới, những nhiệm vụ lạ lùng mà anh chưa từng thấy. Anh quyết định theo đuổi những manh mối này, hy vọng tìm ra nguồn gốc của virus.

Trong khi đó, Linh gọi cho một người bạn làm việc tại bệnh viện địa phương. Cô hỏi về các ca bệnh lạ gần đây, đặc biệt là những trường hợp có triệu chứng bất thường. Người bạn của cô, sau một lúc ngập ngừng, thừa nhận rằng có vài bệnh nhân nhập viện với tình trạng kỳ lạ: sốt cao, mất kiểm soát, và hành vi hung dữ. Bệnh viện đang cố gắng giấu kín để tránh hoang mang, nhưng tình hình ngày càng nghiêm trọng.

Linh lập tức báo cho Minh. "Minh, có vẻ virus đã bắt đầu rồi. Chúng ta phải nhanh lên."

Minh cảm thấy tim mình đập thình thịch. Anh quay lại game, và một thông báo khác hiện lên: "Virus đã lan ra thế giới thực. Thời gian không còn nhiều." Anh ngồi bất động, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Anh không biết ai đứng sau thông điệp này, nhưng anh hiểu rằng mình đang đối mặt với một thế lực bí ẩn.