bởi Xám

64
11
2979 chữ

Cỡ chữ

Màu nền

Chương 13-2. Giăng bẫy


***

Trở về khách sạn lúc gần chiều, Minh phát hiện mình lại phát sốt. Cậu đi thẳng một mạch đến tủ lạnh, tìm thuốc, Minh cắn thân chiếc ống tiêm trong miệng, tay búng nhẹ vào lọ dung dịch có sắc lờ nhờ, nghĩ vu vơ chút việc, Hiểu Minh tiêm thứ chất lỏng đó vào tĩnh mạch, cảm thấy hơi choáng nhẹ. Cậu đến giường, ngã ập xuống.

Minh khẽ nhắm lại hàng mi. Làn da trắng bị bỏng nắng ửng đỏ lên. Cậu không ngủ mà chỉ nằm lăn ra thở hắt. Chợt, tiếng chuông của phòng cậu vang lên, Minh uể oải nói:

- Vào đi!

- Cậu chủ! - Alex hờ hững cúi đầu chào cậu. 

Minh bật dậy ngồi ở cuối giường nhìn anh. Điệu bộ như một chú mèo lười ngủ.

- Có chuyện gì?

Anh nghiêng mặt thấp xuống, tay sờ vào trán Minh.

- Em bị sốt rồi.

- Không sao. – Cậu xua tay. – Vừa tiêm thuốc.

Alex đưa máy tính bảng đến trước mặt Hiểu Minh, đọ đọ rồi buồn cười mà nói:

- Sao bây giờ mới thấy em đẹp trai một chút nhỉ?

Minh nhướng mắt:

- Sao hả?

- Nổi tiếng rồi chứ sao? – Alex nói, lấy làm thích thú. – Lần này hết cứu nổi rồi, có thuê hacker giỏi nhất cũng không thể thu hồi được hết hình ảnh của em trên mạng.

Minh ném cái gối vào người Alex, không hiểu sao lại sinh ra bực tức, kiểu giận cá chém thớt thế này. Alex chỉ cười nhẹ, quay người kéo tấm rèm để lộ khung cửa sổ thủy tinh mang theo ánh nắng vàng, sau đó anh cúi người nhặt lấy cái gối đang lăn lóc dưới sàn ôm vào lòng, bước tới chỗ Minh, ngồi xuống giường:

- Em ổn chứ?

- Có sao đâu! - Cậu bình thản đáp.

- Em vẫn dùng những viên thuốc đó sao?

Ngón tay đặt trên lớp drap bất động, Minh im lìm trong một lát rồi khẽ khàng gật đầu.

- Thường em dùng mấy viên một lần? 

- Ba hoặc bốn. - Cậu thành thật đáp.

Alex thở dài, khuôn mặt bất lực đưa tay vuốt tóc cậu chủ nhỏ, giọng anh khàn trầm:

- Lượng thuốc em dùng đã tăng gấp đối so với trước kia.

- Em chẳng thể ngủ được. Khi nhắm mắt lại sẽ thấy ác mộng. - Minh nói, đôi mắt cụp xuống buồn thẳm.

- Bao giờ em mới chịu nguôi ngoai? – Anh thở dài, mệt mỏi. Anh lo cho Minh biết mấy. Anh sợ hãi khi nó ngày một hủy hoại bản thân mình tàn nhẫn hơn. Đứa trẻ vờ lờ đi với đau đớn, đứa trẻ trốn mình trong kí ức không chịu buông, đứa trẻ tưởng như vô cảm này giấu nhẹm đi tâm hồn yếu đuối chằng chịt tổn thương, không cho ai chạm tới.

Nó sợ người ta tổn thương mình, nhưng lại tự hủy hoại bản thân! Ai cho nó cái quyền ngang ngược như vậy? Nó không yêu bản thân nó, nếu những người vì nó mà ngả xuống biết được sẽ đau lòng biết mấy!

- Kara mất rồi! Phu nhân mất thật rồi! Cả Kevin cũng mất thật rồi! Jenny cũng vậy! Daisy của anh cũng ra đi rồi! Đó là sự thật! Sao em không chịu hiểu? Sao em cứ phải dằn vặt bản thân mình?

Minh bật cười mỉa mai, đôi mắt vô hồn ngẩng lên nhìn anh:

- Vậy anh đã buông bỏ chưa? Sao quẩn quanh em làm gì? Sao vẫn ở lại Heaven? Sao lại dấn thân vào chuyện này? Vì chị Daisy yêu quý của anh à?

Alex nắm chặt tay thành nắm đấm, giọng rất nhỏ:

- Nếu mọi chuyện không xảy ra thì con của anh đã lớn lắm rồi! Anh và cô ấy đã đi đến một nơi khác, Canada chẳng hạn. Daisy từng nói cô ấy thích lá phong.

Minh cúi đầu, im lặng. Cậu đưa tay lên gỡ bàn tay đang nắm thành quyền của Alex ra, vỗ lên mu bàn tay của anh, như là xoa dịu. Alex chọn theo cậu, vào sinh ra tử cùng cậu, cũng chỉ vì đòi lại công bằng cho người anh yêu. Nhưng Alex à, anh không rõ là thế giới này nào có công bằng bao giờ đâu?

Lúc bé cậu không hiểu rõ mất mát là gì, cứ ngây ngô chờ mong về cha mẹ ruột của mình chỉ đến một nơi xa tên là Thiên Đàng. Đến khi Hiểu Thuần ra đi, im lìm như một giấc ngủ. Người ta giữ xác anh trai cậu lại rất lâu để nghiên cứu gì đó. Mỗi ngày cậu đều đến trước tấm kính thủy tinh đó, ngây ngốc nhìn, chờ anh trai cậu tỉnh dậy rồi cả hai cùng đi chơi. Họ dựng cho anh trai cậu một mộ phần giả với nắm đất trống không, nằm chơi vơi ở những cái mộ lạ lẫm. Hiểu Minh lúc đó bắt đầu cảm nhận được cái chết là gì. Nhưng sau đó, bằng cách phải chứng kiến người khác chết một cách quá tàn bạo, Hiểu Minh không còn có thể đơn thuần như trước kia, có thể nghĩ rằng người thân của mình chỉ đi về một nơi thật ra, không trở về.

Ngay cả một đứa bé như Kara cậu cũng không bảo vệ được!

Vô dụng!

Cái ngày đầu tiên cha đưa người phụ nữ kia và Kara đến Heaven làm cậu nhớ tới cái đêm mà cha đã tìm thấy mình. Kara hệt như cậu năm đó, vui vẻ và đơn thuần biết bao. Cậu tiếc sao mình không yêu thương cô bé nhiều hơn, để giờ luyến tiếc những kỉ niệm cùng đứa  bé xấu số đó.

Tổn thương này thêm một lần nữa khắc sâu thêm vào tim cậu, trái tim đã kiệt quệ vì những mất mát.

Ánh mắt Minh mịt mờ đăm đăm nhìn vào không gian. Alex đưa nhẹ ánh mắt, hạ giọng dịu dàng:

- Hiểu Minh... – Alex ngập ngừng như muốn nói nhiều điều. Mái tóc vàng cúi thấp đầu nhìn cậu. Nghe tên gọi ấy phát ra từ Alex, Minh thừ người, cười yếu ớt:

- Em tưởng là tới khi mình chết đi rồi thì người ta  vẫn sẽ viết trên bia mộ của em cái tên Edward Stewart chứ nhỉ?

Anh hít hơi sâu, giọng có chút run. Ánh mắt anh như dò xét, anh hiểu cậu đến nỗi như có thể đọc lên tất cả những gì cậu nghĩ. Anh đưa bàn tay đến, xoa xoa mái tóc nâu mềm mại của Minh. Anh muốn nói nhiều điều, nhưng chẳng hiểu sao trước đôi mắt điềm nhiên như suối trong của Minh, anh lại chẳng còn biết nói gì.

Alex hít một hơi, chấn chỉnh tinh thần, nhẹ giọng bảo là anh sẽ chuẩn bị buổi tối cho cậu, nói rồi lẳng lặng ra ngoài.

Minh thu lại bộ dạng đơn độc, đứng thẳng dậy nhìn hình ảnh mình đang phản chiếu từ tấm gương đối diện, vẻ mặt không có nhiều sức sống.

- Tìm được Jonny rồi.

"Hắn ra sao? Ổn chứ?"

- Ổn hơn chúng ta nghĩ. Nhưng tôi vẫn chưa nói chuyện của Kara.

"Để đó. Tớ gặp nó. Nghỉ ngơi đi."

- Ừm, chào cậu.

Âm thanh kết thúc một cuộc gọi giữa chiều oi bức. Minh cầm điện thoại trong tay, ánh mắt thâm trầm. Jonny quá ngoan cố, cậu ta nghĩ rằng họ sẽ buông tha cho cậu?

Cậu lại nhếch môi, lầm bầm:

- Buông tha chưa chắc là một ơn huệ.

Minh mở cửa tủ quần áo. Nắng hanh vàng chợt ùa vào xua tan thứ bóng tối trong tủ, rọi chiếu vào từng ngóc ngách một. Quần áo trong tủ của cậu đa phần chỉ là màu đen. Minh không thích những màu sắc rực rỡ cho lắm.

Cậu xua tay tìm một bộ quần áo, mắt lia từng góc tủ rồi dừng lại ở một vật. 

Đó là một chiếc hộp giấy màu xám bạc, vuông vức cỡ chừng một cái ghế con nhỏ được đặt trên nắp vali, khuất sau lớp quần áo. Mắt cậu chăm chú nhìn nó. Tay lùa mớ quần áo đặt vào hai bên để lộ rõ chiếc hộp ra.

Tay Minh miết nhẹ lên nắp hộp, cảm giác lành lạnh, trơn bóng của hộp chạm vào da tay. Nắng xiên qua gáy cậu và chiếu thẳng vào hộp. Chần chừ một lúc, cậu nhẹ nhàng nâng chiếc hộp lên.

Như cảm nhận được chiếc hộp đang di chuyển, đồ vật trong hộp như cũng run nhẹ lên, chúng như có linh hồn. Hai tay cậu nhấc chiếc hộp ra khỏi tủ. Sau một hồi mãi ngắm nhìn chiếc hộp, cậu di chuyển về phía chiếc giường, tay vẫn khư khư chiếc hộp trong tay. 

Chiếc giường ban nãy khuất nắng giờ đã được phủ lên một màu vàng nhẹ nhàng. Tấm rèm trắng ở cửa dẫn ra lan can ngoài ban công không đủ sức cản những tia nắng rực rỡ kia len lỏi vào phòng.

Đặt chiếc hộp lên giường, Minh cảm nhận được luồng không khí nóng nhiệt đới và cả hơi thở của cậu như đang sưởi ấm chiếc hộp lạnh lẽo kia.

Vuốt nhẹ lên nắp hộp, cậu ngồi hẳn lên giường, ngón tay bẩy nhẹ mở nắp hộp ra. Biểu hiện có chút chần chừ, những ngón tay e dè mở lên rồi đậy lại, sau một hơi thở sâu, cậu cũng quyết định mở nắp ra.

Hơi thở cũ kĩ của thời gian xộc vào mũi, dường như có những tiếng cười khanh khách, tiếng nói vui vẻ, cả những tiếng gào khóc như những cơn ác mộng hàng đêm vây kín lấy Minh.

Mắt cậu lia qua từng món đồ, từng đồ vật là từng câu chuyện. Trong đó có một sợi ren lụa màu xanh dương, một khung hình bị úp ngược, một chiếc vòng tay có chiếc chuông nhỏ, một bảng tên học sinh, phía dưới là một chồng hồ sơ cũ nằm trong lớp giấy dầu. Đó là tất cả hành trang quan trọng nhất của cậu. Nó mang theo tất cả những hồi ức đẹp đẽ nhất về những người mà cậu yêu thương nhất, cũng chất chứa biết bao bi thương và căm phẫn của cậu.

Minh đưa tay nâng sợi ren lụa lên. Đó là một sợi ren màu xanh thiên thanh được móc từ những sợi lụa nhỏ rất cầu kì. Sợi ren dài gần một mét còn vương những sợi tóc đen dài óng ả vào móc đan.

Minh áp sợi ren vào má, ngửi nhẹ mùi hương thoang thoảng của hoa hồng trên nó một cách e dè như sợ hương thơm đó sẽ tan biến. Phút chốc, sợi ren như biết thở, nó quấn nhẹ nhàng quanh tay cậu như ôm ấp, chở che.

Nắng hanh vàng chạm đến làn da trắng nổi vài vệt hồng do bỏng nắng của cậu, dường như thấy cả dòng máu đang lưu chảy phập phồng trong mạch ở thái dương của cậu. Minh đưa tay quấn từng vòng ren quanh ngón tay thon dài như muốn sưởi ấm nó, truyền hơi ấm vào sợi ren. Cuối đuôi sợi ren có vài đốm ngả màu, tẩm một màu đỏ cam xỉn khô khốc. Sự khô rám, sần sùi của lớp úa màu đó tạo nên một vệt cứng ngắc. Đó là một vết máu đã khô. Nó gợi lên trong cậu một hình ảnh đau đớn, nguyên nhân của sự mất ngủ hằng đêm của cậu.

Tay cậu cố nắm chặt vào nó như muốn níu giữ sự sống cuối cùng trong nó. Mắt cậu thì cứ đăm đăm như bộ phim tua chậm những thước phim của quá khứ về sợi ren, thứ mà của người phụ nữ cậu yêu thương để lại. 

Minh dịu dàng đặt sợi ren xuống giường như cố xua đi một cảm xúc sợ hãi lẫn tang tóc trong đầu.

Tấm drap trắng đơn điệu được điểm xuyến đẹp hơn bởi màu xanh thuần khiết, sợi ren như một sợi tảo biển dịu nhẹ uốn quanh không quy tắc trải dài trên lớp drap.

Minh lại đưa tay vào hộp. Ánh nắng vàng rộm như màu mật phủ quanh chiếc hộp làm cho nó dần dần ấm lên, âm thanh trong phòng giờ thì chỉ còn tiếng ro ro của máy điều hòa.

Cậu lại lấy ra một chiếc vòng tay bạch kim chỉ bé bằng bàn tay trẻ con nằm gọn trong bàn tay Minh, đólà một kỉ vật thuộc về Kara. Cậu đã tặng cho con bé khi nó vừa lên 6 tuổi, lớn hơn một chút, chiếc vòng có vẻ nhỏ bé so với bàn tay của con bé nhưng nó nhất quyết không muốn tháo ra.

Chiếc vòng bị nắng chiếu vào lóe lên những ánh kim chói mắt, trên vòng tay được mắc một chiếc chuông nhỏ màu đen, viền màu vàng thật đáng yêu. Nhìn vào nó ta có thể tưởng tượng ra chủ nhân của nó ắt hẳn là một bé gái vô cùng dễ thương. Minh đưa chiếc vòng lên trước mặt, bàn tay khẽ đung đưa từng nhịp, từng nhịp...

"Leng keng, leng keng, leng keng,..."

Âm thanh trong trẻo vang lên khắp phòng. Âm thanh như xóa tan sự tĩnh mịch đến rợn người. Vuốt nhẹ lên chiếc vòng, miệng cậu khẽ cong lên một chút, rất nhẹ nhàng và vụt qua như một cơn gió. Minh đặt chiếc vòng bên cạnh sợi ren lụa, tay lại lia vào hộp. Trong hộp có một khung hình bị úp xuống, Minh lật lên nhìn, môi cong nhẹ.

Mất cha mẹ ở tuổi quá nhỏ, Hiểu Minh giờ đây chỉ còn mang máng nhớ nổi khuôn mặt cha mình là một người đàn ông có đôi mắt màu hổ phách đẹp đẽ, hay mặc áo chemise trắng, ông thích cười và rất dịu dàng. Còn mẹ cậu là một phụ nữ Pháp trang nhã, mẹ hay vấn cao mái tóc màu nâu hạt dẻ của mình bằng một chiếc kẹp hình hoa diên vĩ. Cậu không hề có kỉ vật nào của họ.

Khi trở thành con nuôi của nhà Stewart, Minh đã lớn hơn một chút, có thể hiểu được nhiều thứ hơn, có lẽ nỗi đau lúc này khi trải qua cũng đặc biệt đau đớn hơn.

- Jeremy... - Tiếng thốt rất nhỏ, Minh sờ tay lên mặt đứa bé có mái tóc trắng tinh trong tấm ảnh.

Từ trái sang, một người đàn ông châu Âu tuấn tú đang bế một cậu bé chừng bảy tuổi trên tay, đứa bé cười tươi thật hạnh phúc. Cạnh bên, một bé trai hệt như em bé kia đang quàng tay lên cổ người phụ nữ xinh đẹp có mái tóc xõa dài. Tay bà đang bế một em bé tầm hơn hai tuổi, đứa trẻ mà Minh đã gọi tên.

Ánh mắt vụt qua rất nhanh, cậu lại úp khung hình xuống, không dám nhìn nữa. Tay run run cậu sờ vào khung hình và rụt lại nhanh chóng. Tay đưa vào một góc hộp nhấc một bảng tên học sinh: Kevin Stewart - tên của người học sinh đó. Ngón tay mân mê từng kí tự trên bảng. Rất lâu rồi cậu không đọc lại cái tên đó. Người anh trai yêu quý nhất cuộc đời cậu đã luôn dành những điều tốt nhất cho cậu, người anh trai đoản mệnh đáng thương.

Bỗng nhiên, Minh nhìn thấy chiếc cúc áo cũ kĩ nằm trong góc hộp. Đó là một chiếc cúc bằng kim loại màu vàng kim, trên mặt có chạm nổi một bông hoa anh túc, qua thời gian dài đã xỉn màu, lốm đốm ngả đen. Chính tay Minh đã cạy tay của Rose để lấy cái cúc áo ra khi bà mất. Đó là dấu vết duy nhất Minh có thể tìm được từ tên hung thủ giết chết Rose.

Tia nắng vẫn còn sáng mạnh, mặt trời như quả bóng lửa nhắm hướng cậu mà chiếu tới, rọi mạnh vào mắt cậu. Cậu đưa cúc áo lên cao, chiếc cúc che khuất quả bóng lửa chói chang ấy, mắt trái cậu nheo lại, mắt còn lại nhìn về phía cúc áo tròn. Hình ảnh đóa hoa anh túc trên đó nhưng lung lay trong phút chốc.

Gương mặt vô hồn tràn ngập phẫn uất, cậu cong môi cười chua chát:

- Mẹ bảo: "Đừng nhìn... Đừng nhìn..."

Quay lại với căn phòng đã dần bị bóng tối của chiều tà nuốt chửng, Minh nhẹ người cúi nhặt những kỉ vật kia cất vào hộp. Cất chiếc hộp vào vali, cậu phải chuẩn bị cho những điều sắp tiếp diễn.

Những tia nước thật mạnh vào người để gột rửa hết những suy nghĩ miên man suốt một ngày. Dòng nước từ vòi sen lạnh băng xâm nhập vào da thịt Minh. Minh xoay người nhìn thẳng vào tấm gương lớn trong toilet, để mặc dòng nước cứ xối trên đầu mình. Những giọt nước rơi tí tách từ mái tóc nâu sũng nước rũ vào gương mặt thanh tú với làn da nhợt nhạt của cậu lóng lánh dưới ánh đèn.

Hôm nay cậu cảm thấy là lạ, dường như cậu bị mất thứ gì đó mà cậu không tài nào nhớ nổi. Minh chau mày trước gương, ngắm bản thân thật kĩ. Chợt, sực nhớ cổ mình nhẹ tênh lạ lùng.

- Đâu rồi? Dây chuyền...